Đào Tạo Chuyên Viên Kinh Doanh

CHÁN NẢN TRÊN GHẾ NHÀ TRƯỜNG

18:33 |


Trò chơi may rủi

Tôi từng là một học sinh khá giỏi thời cấp II, cấp III, tôi rất tự tin và luôn trao cho mình mục tiêu trở thành người dẫn đầu ở những môn học tôi thích. Tôi cũng thừa nhận mình đã từng rất kiêu ngạo, đối với tôi thời đó việc thua một ai khác trong những môn tôi thích như một điều rất sỉ nhục.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, đến lúc tôi và những người bạn cùng lứa bước vào thời khắc chuyển giao quan trọng, đó là thi đại học. Lúc này có rất nhiều câu hỏi được đặt ra trong đầu mỗi chúng tôi: “Tôi nên chọn ngành nào để học?”,
“Tôi nên chọn ngành mà bố mẹ bảo - thậm chí là áp đặt - hay theo niềm đam mê của mình?”, “Ngành nào khi ra trường sẽ dễ kiếm việc làm?”...

Tôi chưa đặt câu hỏi quan trọng với chính mình

Đến một ngày - khi tôi sắp hoàn thành năm đầu tiên của đại học, tôi cũng nhận ra mình không thể cứ sống mãi một cuộc sống tồi tệ, buông thả, tôi cần phải dũng cảm để tìm cho một hướng đi. Tôi biết mình đã sai lầm khi chọn ngành đang học, tôi nghĩ tôi đã chọn nó chỉ vì nó là ngành “hot” và sự nông nổi. Có lúc tôi nghĩ rằng đã quá muộn để bắt đầu lại mọi thứ. Tôi từng nghĩ giá như tôi có thể quay về thời học sinh, nhưng đó là điều không thể. Điều quan trọng lúc này, tôi muốn tìm điều gì đó thuộc về riêng mình, nhưng thú thật tôi vẫn còn rất mơ hồ.
Điều đầu tiên, tôi cần xác định được niềm đam mê của tôi là gì? Đó là câu hỏi ngắn gọn và cực kỳ quan trọng nhưng hình như trước đó - lúc thi đại học, tôi chưa bao giờ thật sự nghiêm túc đặt câu hỏi này với chính mình. Cứ mỗi ngày trôi qua tôi đều đi tìm câu trả lời...
Dường như không có một câu trả lời tuyệt đối nào, thậm chí mọi thứ có vẻ rất mơ hồ đối với tôi và những người bạn thế hệ tôi. Chúng tôi chọn ngành giống như đang chơi một trò chơi may rủi, và có những lý do để đưa ra quyết định đôi khi rất ngớ ngẩn. Kết quả sau bao năm miệt mài đèn sách, bản thân tôi thi đỗ vào một trường đại học danh giá với chuyên ngành “hot” nhất thời bấy giờ. Cảm giác lúc đó thật tuyệt vời, tôi còn nhớ gia đình tôi, những người thân thiết nhất của tôi, và dĩ nhiên cả bản thân tôi đã tự hào vì chính tôi như thế nào.
Tôi tận hưởng cảm giác từ một vùng nông thôn xa xôi, nghèo nàn lên đường vào Sài Gòn để học tập và trở thành một sinh viên như tôi từng mơ. Có nhiều cảm giác xen trộn mà cho đến lúc này tôi mới bắt đầu cảm nhận: cảm giác giã biệt những người thân yêu của mình, cảm giác nhớ nhà khi bước chân lên mảnh đất Sài Gòn xa lạ, nhiều thứ cảm giác mà tôi nghĩ rất lạ với tôi trước đó. Thế nhưng cảm giác tự hào, lòng tràn đầy hạnh phúc có lẽ là mạnh mẽ nhất trong những ngày đầu khi tôi chính thức trở thành sinh viên và ngồi trên giảng đường hiện đại. Mọi thứ không còn là giấc mơ nữa mà đó là thực tế, và thực tế đó thậm chí còn tuyệt vời hơn những gì tôi đã từng mơ khi còn là học sinh.
Có thể nói đó là lúc tôi sống trên đỉnh vinh quang.

Cảm giác thua cuộc

Thời gian trôi qua và những cảm giác tuyệt vời đó bắt đầu được thay thế dần bởi cảm giác tồi tệ. Tôi dần nhận ra ngày qua ngày những gì tôi đang học trên giảng đường không thuộc về tôi, tôi cảm thấy rất bối rối và mơ hồ về tương lai của mình. Điều tồi tệ và kinh khủng nhất chính là cảm giác của một kẻ thua cuộc, cảm giác như bị sỉ nhục khi thấy mình kém cỏi, tôi không còn ham muốn mạnh mẽ của một kẻ dẫn đầu. Tôi bắt đầu có những bạn mới, và rất nhiều trong số họ dường như giống tôi - là những kẻ chấp nhận thua cuộc.
Tôi còn nhớ một lần tôi đã bực mình như điên lên, đến nỗi tôi bỏ tiết học giữa chừng và đạp xe thất thần trên đường mà trong đầu vẫn bị câu nói vô tình của một người bạn trong nhóm ám ảnh tôi: “Thì con nhỏ đó “pro” nhất rồi, tí nữa kiểm tra ngồi gần nó chép là được...”. Tôi nghĩ vì sao tôi lại trở nên kém cỏi thế chứ? Cảm giác như tôi đã bị đánh gục. Ngày trước tôi chính là “con nhỏ” đó, và chỉ có thể hơn chứ không bao giờ ngược lại, hoặc tôi sẽ đấu tranh, cày ngày cày đêm để là kẻ mạnh nhất, dù chỉ bị xếp vào hàng hai tôi đã thấy “nhục” rồi.
Nhưng rồi thời gian trôi qua, những người bạn của tôi đã dạy tôi cách “copy” bài, và cách để trở thành một kẻ thua cuộc thật sự, như những “con virút gây bệnh”, dần dần tôi quên mình đã từng mạnh mẽ như thế nào. Tôi không còn tự tin như ngày trước, thời gian trôi đi và tôi cũng mặc định kiểu tư duy rằng “tôi chỉ là một thằng ngu, mấy đứa kia mới giỏi”, cảm giác giống như tôi đã đầu hàng. Tôi trở nên tự ti và tiêu cực đến chính tôi cũng không còn nhận ra và tôi cũng không biết nó đến với tôi khi nào. Tôi ngày càng có nhiều bạn bè, những đứa thuộc hàng “kém cỏi” nhất lớp - tôi chỉ nói lên sự thật chứ không có ý định chê bai - và tôi cũng biết cách ngồi cùng họ để nói chuyện về những đứa học giỏi trong lớp mình - điều mà ngày trước tôi chưa bao giờ làm vì chưa bao giờ chấp nhận thua người khác.
Tôi bắt đầu ăn nhậu, tôi thấy thật chán nản, và các trò chơi quậy phá chính là cuộc sống của tôi. Tôi không còn miệt mài đèn sách như thời còn học sinh. Những giây phút tôi là người mạnh nhất, là kẻ dẫn đầu giờ đã trở thành quá khứ. Tôi đã trở thành một kẻ tự ti, yếu đuối, và cảm giác đầy tội lỗi với gia đình. Tôi đã thua ngay cả trong suy nghĩ của mình, tất cả như virút và nó đã dần kiểm soát con người tôi hoàn toàn. Tôi ước gì có ai đó cho tôi biết tôi nên làm gì?
Có lẽ sẽ không có gì thay đổi, và tôi vẫn sẽ sống cuộc sống như thế nếu không được may mắn quen biết và trở nên thân thiết với người bạn gái Trần Juy Ly. Đấy là người bạn học cùng lớp với tôi trong hai năm đầu đại học, và người bạn này có lẽ là người học giỏi nhất lớp tôi lúc này. Khi kể về quá khứ thời còn học sinh, chúng tôi cảm thấy rất đồng cảm về nhiều thứ, cảm giác của kẻ dẫn đầu và luôn cố gắng để đạt được điều đó.
Juy Ly có một cái tên rất đặc biệt như bạn thấy đấy, bạn ấy từng là học sinh giỏi quốc gia môn tiếng Anh thời học sinh và đạt được nhiều thành tích rất đáng nể thời đại học với tôi. Chính bạn đã cho tôi những gì từng thuộc về tôi trước đó: sự tự tin, niềm kiêu hãnh... Tôi đã nhanh chóng lấy lại mọi thứ để bước ra khỏi lối mòn và đi theo con đường riêng của mình, thậm chí tôi còn trở thành “người thầy” của bạn sau đó như bạn vẫn thừa nhận. Mặc dù bây giờ chúng tôi không còn bên nhau như thời sinh viên nhưng tôi vẫn luôn thầm biết ơn người bạn này về những điều đó. Đó chính là bước khởi đầu để tôi làm lại tất cả.
Giờ đây khi ngồi đây và chia sẻ những điều này với bạn, tôi cảm thấy mọi thứ rất rõ ràng, tôi học được rất nhiều bài học quý giá từ bạn bè của mình, từ những con người thành công trên thế giới. Tôi đã từng ước rằng “giá như tôi biết những điều này... trước khi thi đại học”.
Read more…

GIÁ NHƯ TÔI BIẾT TRƯỚC KHI HỌC ĐẠI HỌC

18:05 |
Giá như tôi biết điều này trước khi học đại học
TT - Những gì mà chàng trai 24 tuổi, sinh viên Trường ĐH Ngân hàng TP.HCM nêu ra trong cuốn sách Giá như tôi biết những điều này... trước khi thi đại học của mình không hề lạ nếu không muốn nói là nỗi băn khoăn, suy tư thường trực của nhiều gia đình Việt.

Kỳ 1: Phải là đại học!

Cứ mỗi dạo nghỉ tết xong, các bạn học sinh cấp III lại nô nức chuẩn bị nộp hồ sơ dự thi đại học, nếu không quá lời thì đây là giai đoạn sốt sắng nhất của tất cả mọi người.

Nếu bạn ở miền quê, bạn sẽ thấy rất rõ từng câu chuyện mà người trong làng trong xã bàn tán hỏi thăm nhau về con nhà này nhà kia, “Năm nay thi trường gì? Ngành gì? Thi bao nhiêu điểm? Đậu hay trượt? Nó học ra sao? Ngành này sang, ngành kia kém?”... đang xảy ra hằng ngày. Các bạn đang chuẩn bị thi đại học cũng giống như diễn viên chính được mọi người chú ý đến, và các bậc phụ huynh như “đạo diễn” hồi hộp đợi chờ sự thể hiện của đứa con yêu dấu. 

Áp lực nhân lên

Tôi không biết đó là điều đáng mừng hay đáng lo? Bởi nếu bạn thi đậu đại học thì điều đó thật tuyệt, đây chính là điều có thể nói không gì vinh dự hơn cho bạn và gia đình. Bạn và gia đình sẽ trở thành tâm điểm được cả làng, cả xã nhắc tới.

Nhưng nếu ngược lại thì sao? Chắc bạn không cần tôi nói nhiều về điều này! Khi bạn trượt thì mọi thứ lúc này không chỉ có nước mắt đau khổ của bạn, mà còn là sự nhục nhã của cả gia đình. Tôi xin nhấn mạnh rằng những điều trên không quá lời đâu nhé!

Đó chính là sự thật đang hiện hữu. Bạn vốn dĩ đã bị áp lực vì “trận đấu” mà bạn đang phải đối mặt, nay áp lực đó được nhân lên nhiều lần khi nó mang theo mình là niềm vinh dự hay sự nhục nhã của bạn và gia đình. Kết quả của nó là đã có bạn tự tử hết sức đau thương, và nhiều chuyện đáng buồn mà xã hội chúng ta đang đối mặt.

Dịp tết năm 2011, khi về thăm quê, tôi ghé nhà thăm chúc tết cô giáo cấp II. Sau một hồi huyên thuyên với cô, cô mới bắt đầu chia sẻ với tôi về chuyện thi đại học của con cô. Tôi dễ dàng nhận ra trong ánh mắt của cô hiện lên bao nỗi lo lắng của một người mẹ.

Năm trước con cô thi đại học nhưng đã trượt. Mặc dù em thừa sức đậu hệ cao đẳng ở nhiều trường, nhưng nhà cô giáo tôi cũng khá giả nên chấp nhận cho em vào Sài Gòn để ôn luyện với hi vọng sẽ thi đậu đại học.

Điều tôi cứ nhớ mãi khi cô bảo rằng: “Ba của nó thì sĩ diện, ngành nào thì ngành nhưng phải là đại học để ba nó nhìn mặt bạn bè, nhìn mặt hàng xóm”. Cô ngập ngừng một hồi rồi nói tiếp: “Năm trước con bé không đậu đại học, ba nó buồn lắm, uống rượu suốt ngày, nhìn con người ta đậu đại học ăn mừng tưng bừng, nên cả năm nay ba nó như không muốn đi ra đường để nhìn bạn bè, hàng xóm gì hết”.

Cô im lặng một lúc rồi thở dài: “Cô thì buồn chút rồi cũng qua thôi! Còn ba nó thì thấy xấu hổ! Cô bảo cứ để em học cao đẳng cũng được mà ba nó nhất quyết phải là đại học mới chịu”. Tôi cảm nhận sự đè nén trong lòng cô bấy lâu, cô dường như muốn nói với tôi tất cả: “Em cũng biết những người trong xã mình đấy, họ bàn tán lời ra lời vào nên ba nó càng buồn, càng bực hơn. Cô chỉ lo con bé nó bị áp lực quá chịu không nổi...”.

Một mình chống lại... cả nhà

Tiếp theo là câu chuyện của một em gái trong xã tôi. Nhà em nằm trên con đường đạp xe đến trường ngày xưa của tôi. Thuở nhỏ em có ước mơ trở thành giáo viên mầm non. Và ước mơ ấy vẫn không phai theo năm tháng, cho đến ngày em chọn ngành thi đại học. Em hồn nhiên kể với tôi: “Em ước sẽ trở thành một giáo viên mầm non được nhiều đứa trẻ yêu mến nhất đó”.

Sau đây tôi trích một đoạn trong bức thư của em kể lại: “Một hôm, vào bữa cơm tối của gia đình thì ba em hỏi: “Thế năm nay con định thi ngành gì?”. Em đợi câu hỏi này của ba rất lâu rồi. Đã mấy ngày, đầu em cứ nghĩ đến cảnh mình sẽ đậu đại học và trở thành giáo viên mầm non. Em muốn khoe với ba về ước mơ của mình lâu lắm, nhưng giờ mới là lúc em muốn ba má em bất ngờ. Lòng em tràn đầy hạnh phúc đáp lại lời ba: “Con định thi ngành giáo viên mầm non đó ba”.

Chưa đợi ba trả lời em liền hỏi ba như muốn nhấn mạnh ước mơ của mình: “Con chọn ngành đó ba thấy sao? Được không ba?”. Lúc đó em đã nghĩ ba em sẽ ủng hộ và em như đang chờ đợi lời ba sẽ khen em như những lúc em ngoan và làm ba hài lòng.

Thế nhưng mọi thứ như bị dập tắt khi vẻ mặt tươi cười lúc nãy của ba em được thay bằng vẻ mặt tức giận, em rất sợ mỗi lúc ba em như thế. Ba đáp lại lời em mà như hét lên: “Mày hết ngành để chọn hay sao mà lại chọn ba cái ngành đó!”.

Nước mắt em như muốn trào ra, cảm giác của em rất thất vọng về ba, bình thường lúc ba giận em chỉ biết im lặng, nhưng hôm đó em cũng cố lấy hết can đảm để hỏi ba: “Sao vậy ba? Ngành đó cũng được lắm mà. Với lại đó là sở thích của con từ thuở nhỏ nữa”.

Lúc đó ba em càng cáu giận hơn rồi mắng em: “Mày thích chi ba cái ngành đó? Ba cái ngành đó mày học xong ra làm được tháng bao nhiêu? Liệu có đủ nuôi cái thân mày không? Suốt ngày chỉ biết quanh quẩn bên mấy đứa con nít! Mày thử nghĩ người ta giàu bằng nghề bác sĩ, kỹ sư chứ có ai giàu bằng nghề giáo viên đâu hả”.

Trong em chỉ còn lại sự thất vọng dành cho ba, nước mắt em không hiểu sao cứ chảy, chén cơm em đang cố cầm trên tay như muốn rớt xuống, em chỉ biết cúi đầu nghe ba mắng xối xả.

Những ngày sau đó cả gia đình em: nội, má, chú hay cậu bên nội ngoại, mọi người đều không cho em thi ngành đó. Mọi người đều trả lời giống như ba em: “Thi chi ba ngành đó thế con. Ngành đó suốt ngày chỉ biết quanh quẩn bên mấy đứa con nít”.


Em rất thích ngành giáo viên mầm non, em thường hay mơ đến lúc mình sẽ ngày ngày được ở bên bọn trẻ. Em thích tiếng cười, giọng nói của chúng. Em yêu từng hành động ngộ nghĩnh, đáng yêu, em muốn dạy cho bọn trẻ những điều mới lạ. Em không biết mình phải làm sao đây? Em phải thuyết phục ba má em, nội em, chú em, cậu em như thế nào đây? Cứ nghĩ tới là nước mắt em chảy ra”.

Đừng bắt con em chúng ta làm cây cảnh.. Hãy để chúng làm cây dại ven đường

Read more…

HAIVL BỊ PHẠT LIỆU CÓ PHẢI SỰ THẬT

08:53 |
Giao diện của Haivl.com. (Ảnh chụp màn hình tối 24/10)


Haivl.com bị phạt nặng vì đưa các nội dung "xuyên tạc lịch sử" liệu có phải sự thật?



Cục Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử (Bộ Thông tin và Truyền thông) ngày 24/10 đã ra quyết định xử phạt hành chính với đơn vị sở hữu website đang “gây sốt” trên cộng đồng mạng: www.haivl.com.

Quyết định do Cục trưởng Hoàng Vĩnh Bảo ký nêu rõ, xử phạt đối với Công ty Cổ phần Công nghệ APPVL Việt Nam, lĩnh vực hoạt động: cổng thông tin; quảng cáo; hoạt động viễn thông; hoạt động công nghệ thông tin và các dịch vụ khác liên quan đến máy vi tính… do ông Phạm Hà Anh Việt (Giám đốc) là người đại diện pháp luật.

Trong quá trình hoạt động, APPVL đã cung cấp, trao đổi, truyền đưa thông tin có nội dung xuyên tạc lịch sử, xúc phạm anh hùng dân tộc trên mạng xã hội www.haivl.com của đơn vị này. Mức phạt là 85 triệu đồng.

Bên cạnh đó, APPVL không làm thủ tục sửa đổi, bổ sung Giấy phép mạng xã hội theo quy định, khi thay đổi người chịu trách nhiệm chính trang thông tin điện tử cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến www.haivl.com. Mức phạt cho hành vi này là 15 triệu đồng.

APPVL cũng thực hiện hành vi quảng cáo trên mạng xã hội www.haivl.com trò chơi điện tử G1 [trò chơi điện tử có sự tương tác giữa nhiều người chơi với nhau thông qua hệ thống máy chủ trò chơi của doanh nghiệp-pv] “Huyết chiến thiên sách” khi chưa có quyết định phê duyệt nội dung kịch bản. Hành vi này bị phạt 45 triệu đồng.

Cuối cùng, APPVN cung cấp dịch vụ trò chơi G1 (cờ tướng, cờ caro, cờ vua) trên haivl.com mà không có quyết định phê duyệt nội dung, kịch bản trò chơi điện tử. Mức phạt của hành vi là 60 triệu đồng.

Tổng số tiền xử phạt bốn hành vi vi phạm trên là 205 triệu đồng. Công ty APPVL Việt Nam có quyền khiếu nại hoặc khởi kiện hành chính với Quyết định này theo quy định của pháp luật.


Quyết định thu hồi Giấy xác nhận cung cấp dịch vụ trực tuyến của APPVL. (Nguồn: Bộ TT-TT)


Cũng trong ngày 24/10, Cục trưởng Hoàng Vĩnh Bảo đã ký Quyết định thu hồi Giấy xác nhận cung cấp dịch vụ trực tuyến số 27/GXN-TTĐT ngày 22/3/2013 do Cục Phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử cấp cho Công ty cổ phần Công nghệ APPVL Việt Nam vì đã vi phạm nghiêm trọng quy định của pháp luật về thông tin điện tử trên mạng./.
Read more…

Xấu hổ vì câu nói 'It's Vietnamese' của khách Tây đi máy bay

19:56 |

Cô gái trẻ người Việt chỉ muốn “dùng cái mo che mặt lại” khi nghe vị khách người nước ngoài lắc đầu về hành xử của người phụ nữ Việt cùng đứa con 2 tuổi khi đi máy bay.
 

Chuyến du lịch Singapore vừa rồi có lẽ đáng quên với Kim Ngân khi một lúc cô chứng kiến vài câu chuyện khá xấu hổ về ý thức đi máy bay của người Việt. Và ám ảnh nhất với Ngân là câu nói của vị khách Tây ngồi cạnh. Dù ngắn thôi nhưng gợi trong cô nhiều suy nghĩ.

Trong chuyến bay này, có hai vị khách đồng hành làm Ngân chú ý. Một người phụ nữ đi cùng bé gái 2 tuổi và một bác gái lớn tuổi.

Từ lúc máy bay bắt đầu cất cánh, đứa bé - con của chị người Việt liên tục la khóc, giãy giụa và quấy phá, người mẹ đành để bé nằm thẳng. Thấy vậy, nữ tiếp viên hàng không lịch sự đến gần và hơn 3 lần đề nghị chị đặt bé ngồi lên và thắt dây an toàn. Tuy nhiên, đáp lại yêu cầu đó, chị ta chỉ ậm ừ nhưng không thực hiện.

“Tôi nhìn thấy cái lắc đầu ngao ngán của chị tiếp viên chỉ vì bất lực không biết làm sao trước tình huống này”, Ngân chia sẻ.
Nhiều hành khách vẫn sử dụng điện thoại trên máy bay
Nhiều hành khách vẫn sử dụng điện thoại trên máy bay

Hành xử của người mẹ kia trở nên “xấu xí” hơn nữa khi máy bay hạ cánh, chị để con mình trèo lên người và trong lúc mọi người gấp bàn ăn thì chị lại mở cho bé chơi. Thậm chí, lúc máy bay chuẩn bị chao nghiêng, chuẩn bị đáp, chị vẫn chưa đặt con vào vị trí và thắt dây an toàn cho bé.

Lo lắng, Ngân mở miệng nhắc bằng tiếng Việt nhiều lần: "Máy bay sắp đáp xuống rồi chị ơi. Chị cho bé ngồi lên ghế và cài dây an toàn kẻo bé bị té". Thế nhưng chị này vẫn thờ ơ với lời Ngân nói rồi tiếp tục chơi với con, ngay cả khi bé vùng chạy ra khỏi lối đi, chị cũng không can ngăn.

Một điều bất ngờ đáng xấu hổ mà Ngân nhận được là câu nói nhẹ nhàng nhưng thâm thúy của anh chàng người nước ngoài ngồi kế bên. Anh nhìn Ngân rồi bảo: “It’s ok. It’s Vietnamese”.

Ngân bộc bạch, lúc đó cô vô cùng ngại ngùng và “chỉ muốn có cái mo cau để che mặt lại”. Cô không ngờ ấn tượng về người Việt Nam của người khách Tây này lại định kiến đến như vậy. Cô thất vọng vì không biết giải thích với vị khách Tây ra sao.

Một sự việc nữa khiến Ngân bức xúc là sự “hồn nhiên” của một bác ngồi gần cô khi bác không hề tắt điện thoại trong suốt cả chuyến bay. Cô nhẹ nhàng nhắc thì bác cự cãi: “Bác để trong túi chứ có mở ra đâu”.

Ngẩn người vì sự phản hồi ngô nghê đó, cô suy tư về tình huống có thể gặp phải nếu lúc máy bay nhiễu sóng, bị va chạm hay sự cố gì đó, không biết sẽ ra sao. “Chẳng nhẽ, thảm họa nào cũng đổ lỗi cho ngành hàng không, thật không công bằng”, Ngân chia sẻ.

Văn hóa đi máy bay đã được nhắc rất nhiều với hành khách, tuy nhiên thực hiện hay không lại là vấn đề khác. Theo Ngân, người Việt với nhau nhìn thấy thì có thể  nhắc nhở và bỏ qua, còn với người nước ngoài, họ sẽ nghĩ gì, hay chỉ chép miệng lắc đầu rồi đánh đồng tất cả người Việt đều như thế?

Câu chuyện của Ngân nhận được nhiều lượt chia sẻ, nhiều người cũng tham gia bình luận và kể những tình huống mà họ gặp phải.

Trên một chuyến bay vào Sài Gòn gần đây, Hồng My kể, cô gặp một đám trẻ con khóc ầm ĩ: “Đành rằng trẻ con thì khó kiểm soát nhưng vấn đề là bố mẹ và ông bà không nhắc con hay cháu mình lấy một câu. Đến khi nhiều người ý kiến thì họ lại dỗ dành bằng kiểu nói to, nói át tiếng con cả mấy chục phút. Hành khách cảm giác như bị bạo hành tinh thần.

Một tình huống “cười ra nước mắt” nữa là của chị Mỹ Uyên, câu chuyện xảy ra trong một chuyến du lịch tại Phú Quốc. Lúc ở sân bay Tân Sơn Nhất, Uyên gặp một cô gái rất xinh, dáng đẹp, da trắng, ăn mặc rất sành điệu. Khi máy bay đang trên không, cô gái này vô tư mở điện thoại rồi nói rất to: “Alo, em đang bay. Đang bay qua biển anh nhé”.

Ngay lập tức, tất cả hành khách trên máy bay quay lại nhìn cô như người ngoài hành tinh, nhiều người bấm bụng cười. Cũng có người chọc quê: “Hú hồn may mà máy bay hạ cánh an toàn chứ như em nói, máy bay đi qua biển mà rớt là toi cả đám đó nha”.


Vận tải hàng không vẫn được coi là một phương tiện xa xỉ, nhiều người mới chỉ đi lần đầu nên có thể còn bỡ ngỡ. Nhưng nếu đã vậy, Ngân chỉ mong họ chịu nghe hướng dẫn của tiếp viên trước khi bay và thực hiện đầy đủ là hành khách VN cũng bớt tạo định kiến xấu cho du khách nước ngoài.
Read more…